Các bài viết, bút ký, truyện ngắn thơ
tìm kiếm
liên kết cá nhân
-
Những người yêu Nghệ Thuật
Người thân
Các Văn nghệ sĩ
- Phong Điệp
- Nhật Tuấn
- Dạ Ngân
- Nguyễn Quang Thân
- Trần Nhương
- Hà Đình Cẩn
- Nhà thơ HOÀNG CÁT
- Nhà văn TRẦN THANH GIAO
- Hoàng Vũ Thuật
- * Mai Văn Hoan
Bạn bè
Chung
- thư viện ảnh
- Vnweblogs Admin
- http://www.flickr.com/photos/
- Vnweblogs Admin
- CH Từ Đoan
- Bùi Quang Thanh
- Trang Hạ
- * NGUYỄN MỘT ĐN
- CLB Văn nghệ Trẻ ĐHQuy Nhơn
- Nguyễn Thánh Ngã
- Bùi Đế Yên
- * Hội ngộ Văn chương
- Hội Luận Văn học
- * Nguyễn Đình Toán
- phamminhchau
CÁC WEBSIT CẦN THIẾT
Trạng thái của blog
-
Tổng số bài viết: 50
Tổng số góp ý: 444
Tổng số trackbacks: 0
Tổng số lượt xem bài: 13.850
| |||||||||||||
| |||||||||||||
CHUYẾN TÀU TẾT

Ga Đà Lạt những ngày cuối năm thật nhộn nhịp. Tôi đến nhà ga đem theo bao nổi niềm, nổi niềm của một người con xa quê chuẩn bị được về với gia đình, sum họp với người thân trong ngày tết truyền thống. Nhìn khuôn mặt của những người có cùng cảnh ngộ, tôi thấy ai cũng niềm nở. Khác với các nhà ga, ga Đà Lạt không có tàu đưa hành khách. Tôi nghe đâu trước đây có một tuyến đường sắt từ ga Đà Lạt đến ga Tháp Chàm, nhưng bây giờ tuyến đường sắt này không còn nữa. Giờ đây hành khách muốn đi bằng tàu hỏa phải có xe liên vận đưa xuống ga Tháp Chàm mới đi được.
- Mọi người chuẩn bị hành lý lên xe!
Tiếng nói của nhân viên nhà ga làm mọi người sốt sắng. Cả năm đi xa, bây giờ mới được về quê nên ai cũng chuẩn bị một ít quà của miền đất lạnh, người đèo theo hoa, người mang theo theo rượu vang Đà Lạt, có cả người mang theo cả rau về. Tất cả tạo nên một bức tranh nhiều màu sắc về những người con xa quê trên sân ga Đà Lạt. Xe liên vận bắt đầu chuyển bánh chở hành khách xuống ga Tháp Chàm. Nhìn quanh xe tôi thấy có đủ mọi đối tượng: người già, người trẻ, sinh viên, người đi làm...
Tôi có một thói quen là khi đi xe tôi rất ít ngủ. Tôi xem mỗi lần ngồi trên xe là một dịp để thưởng ngoạn thiên nhiên của đất nước. Ngồi bên cạnh tôi là một người đàn bà, tôi chỉ có thể nói thế vì thật ra tôi không biết cô ấy là người già hay người trẻ vì cô mặc chiếc áo khoác màu vàng, mặt đeo khẩu trang. Tôi định hỏi thăm nhưng không biết phải xưng hô thế nào. Tôi không cần và thầm nghĩ trong bụng:
- Kệ! Ai biết tuổi tác thế nào mà hỏi.
Tôi nhìn thái độ của cô ta cũng có vẻ không muốn nói chuyện. Khi vai tôi đụng vào vai cô ấy, cô tỏ ý khó chịu.
- Xin lỗi! Do xe quá chặt chứ tôi không muốn thế.
Biết ý của cô ta nên tôi giải thích. Trong đầu tôi bắt đầu thấy phản cảm về cô gái này. Xe vẫn chạy đưa hành khách, những đoạn được uốn lượn như những con sông chảy qua những ngọn đồi chạy qua trước mắt. Cảnh vật ven đường thật đẹp, những màu xanh mát mẻ của đủ những loại cây, những đàn bò đang nhởn nhơ gặm cỏ, xa xa là những đồi cây công nghiệp bát ngát... Tôi miệt mài ngắm đất trời mà không biết những gì đang diễn ra xung quanh mình. Bỗng tôi giật mình vì có một vật gì nặng đè lên người tôi, nhìn sang tôi thấy cô gái ngồi bên cạnh bắt đầu say xe và không ngồi vững được nữa. Vốn không có cảm tình từ khi mới lên xe nên tôi đẩy cô gái ra khỏi người tôi. Cô tỉnh dậy và nhìn tôi với ánh mắt cay cú.
Xe đưa chúng tôi đến ga Tháp Chàm. Bước xuống xe, tôi cảm nhận ngay được cái nóng của miền Trung khác rất nhiều với cái se lạnh của Đà Lạt. Những ánh nắng chói chang buổi chiều làm ai cũng nheo mắt, bầu trời trong xanh như một hồ nước lớn không có tí gợn sóng. Thỉnh thoảng có những làn mây trôi qua tô điểm thêm những nét chấm phá làm khung cảnh càng thêm hữu tình. Khung cảnh sân ga thật nhộn nhịp, có đủ loại âm thanh của người bán hàng, xen kẻ là tiếng còi tàu làm tâm trạng lữ khách càng rạo rực. Cúng tôi được thông báo 20 phút nữa sẽ lên tàu. Tôi tranh thủ thời gian đó đi đến một quán nước ngồi nhâm nhi ly cà phê thư giản. Suốt mấy tiếng đồng hồ ngồi trên xe cũng mệt mỏi, bây giờ mới được thoải mái thư giản nên tinh thần rất thoải mái. Tôi gọi một ly cà phê, ngồi trước mặt tôi là một cô gái mặc áo hồng đang uống một ly nước cam. Cô gái còn rất trẻ, cô nhìn tôi với một biểu hiện khác thường. Tôi thấy làm lạ nhưng do chưa quen biết nên tôi không nói gì nhưng trong lòng tôi lúc ấy cũng bối rối bởi ánh mắt nhìn của cô gái.
- Anh là con trai mà nhỏ nhen quá! Chưa thấy ai như anh!
Bất chợt cô gái lên tiếng. Tôi hoảng hốt vì không hiểu tại sao cô gái lại nói mình như vậy? Tôi kịp lấy lại bình tỉnh đáp lại lời của cô:
- Sao em lại nói anh như vậy? Anh có quen biết gì em đâu?
- Thế mà cũng làm con trai. Anh về xem lại tư cách con trai của anh đi! Tôi là người ngồi bên cạnh anh trên xe liên vận đây!
Tôi hiểu ra nhưng tự hỏi tại sao cô ấy lại chanh chua với mình như vậy? Cô đã không còn mặc chiếc áo khoác màu vàng và cũng không còn đeo khẩu trang trên mặt. Cũng để cho chuyện không phức tạp, tôi nói với cô vài câu xã giao cho qua chuyện:
- Em thông cảm! Nếu có lần sau anh sẽ đối xử tố hơn với em!
- Hy vọng không có lần sau!
Cô đáp lại tôi với giọng mỉa mai. Câu chuyện đang tiếp diễn thì loa nhà ga thông báo chuẩn bị lên tàu, tôi cố ngồi lại một lúc hút hết điếu thuốc. Tôi sách vali đi tìm đúng số ghế quy định chỗ ngồi của mình trên đoàn tàu. Khi đến đúng chỗ, tôi giật mình vì người ngồi cạnh ghế của tôi lại là cô gái đó. Khác với lần trước, lần này tôi mỉm cười. Đáp lại cử chỉ thân thiện của tôi, cô gái cũng gật đầu và mỉm cười. Tôi cảm nhận được nụ cười thân thiện trên môi cô và ánh mắt cô có gì đó thu hút tôi, tôi chưa bao giờ gặp một ánh mắt như vậy.
Đoàn tàu bắt đầu chuyển bánh để lại sân ga một khoảng trống mang một chút dư vị buồn, tôi nhớ trong một bài hát nào đó có đoạn "Tàu đi tàu bỏ sân ga", nhưng lúc này tôi lại không nghĩ như thế vì đây là đoàn tàu mang đến niềm vui cho nhiều người trong đó có tôi và rồi tàu sẽ quay lại sân ga. Tàu chuyển bánh được một lúc, tôi quay sang hỏi cô:
- Em là sinh viên à?
- Vâng! Em đang học đại học Đà Lạt năm thứ ba! Còn anh?
- Anh học xong đại học cách đây gần bốn năm rồi, bây giờ đang làm việc ở Đà Lạt. Mà anh chưa biết tên em đâu!
- Em tên Như Uyên! Em về ga Nam Định.
- Anh tên Năm! Anh về ga Thanh Hóa.
Cảm thấy hơi quá lời với tôi trên sân ga nên cô nói giọng xin lỗi.
- Vừa rồi em hơi quá lời, anh đừng để bụng nha!
- Không! Do anh không phải với em trước.
Vậy là chúng tôi trò chuyện cho đến nửa đêm rồi em đi ngủ. Đoàn tàu như một nhà thám hiểm đi khám phá những miền đất mới lạ. Đoàn tàu như xé tan màn đêm đặc quánh ở vùng rừng sâu và đem đến một sức sống mới, phóng mắt nhìn xa là những ánh đèn điện của những gia đình chưa đi ngủ để làm hàng bán tết. Thi thoảng đoàn tàu lại dừng ở một số ga tạo nên những không gian yên lặng sau những thời gian nghe tiếng xình xịch của đầu máy đoàn tàu. Đoàn tàu cứ thế dừng lại rồi lại đi như vòng luân hồi của cuộc sống. Không hiểu sao mà hôm nay đi tàu tôi không ngủ được, tôi nhìn xung quanh thấy mọi người đều đang yên giấc.
- Anh không ngủ à? Anh đổi nơi cho em đi! Em ngồi chỗ anh sẽ dể ngủ hơn vì được dựa vào thành tàu!
Bất giác em tỉnh dậy và nói với tôi rất nhẹ nhàng. Tôi vui vẻ chấp nhận. Tàu vẫn chuyển bánh để lại sau lưng một màn đêm phủ đầy. Cô gái tiếp tục ngủ, giấc ngủ của em trên tàu cũng rất tự nhiên. Thấy thế tôi tự cười với mình và ước gì mình có được một giấc ngủ ngon như vậy. Nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng đi theo một quy luật bất biến, có những tình huống bất ngờ sẽ đến trong cuộc sống và tôi đã gặp tình huống đó trên chuyến tàu này. Sau những phút dựa vào thành tàu ngủ ngon, Như Uyên bất chợt dựa vào tôi ngủ, đó chỉ là bản tính tự nhiên của giấc ngủ và khi ngủ không ai biết mình đang làm gì. Tôi lúng túng và không biết làm thế nào? Cứ thế, em nằm lên hai chân tôi ngủ ngon. Thú thật, tôi chưa bao giờ rơi vào hoàn cảnh như vậy. Nghĩ đến lời trách móc của em trên sân ga nên tôi chặc lưỡi: Kệ! Tôi bắt đầu cảm nhận được mùi hương từ mái tóc của em, hương thơm đó thật dể chịu.
Cả đêm đó tôi đã không ngủ trong khi em vừa trải qua một giấc ngủ không biết trời đất là gì. Trời tờ mờ sáng, trong khi mọi hành khách trong toa còn chìm trong giấc ngủ thì em đã tỉnh giấc. Thấy việc nằm ngủ trên người tôi nên em có vẻ hơi ngại. Em đi rửa mặt rồi về chỗ ngồi. Hình như em muốn hỏi tôi chuyện tối qua em ngủ trên người tôi nhưng em không hỏi.
- Tối qua anh không ngủ à? Anh đi rửa mặt cho tỉnh rồi hai anh em ăn bánh mì! Em có đem theo một ít đây!
Một ngày mới lại bắt đầu bằng những tia nắng bình minh chiếu qua cửa sổ của đoàn tàu. Lúc này tôi và em đã gần gũi hơn rất nhiều. Cuộc sống vẫn diễn ra bên ngoài cửa sổ của đoàn tàu. Ngày xuân sắp đến qua những phiên chợ mà đoàn tàu đi qua. Ở đó người ta bán hoa mai, hoa đào và đủ thứ loại nhu yếu phẩm cần thiết cho ngày tết. Chúng tôi đã trò chuyện với nhau cả ngày, chia sẻ những vấn đề mà cả hai quan tâm. Tôi cảm nhận có một sợi dây vô hình nào đó buộc tôi và em lại với nhau. Em là người rất thông minh, có sắc đẹp, có cá tính, ăn nói dể nghe. Có lần em hỏi tôi:
- Từ trước tới giờ anh đã yêu bao nhiêu cô rồi?
- Thích thì rất nhiều nhưng cưa dám yêu ai!
Tôi cười và trả lời em.
Cả đêm qua không ngủ, tôi đã bắt đầu thấy cay mắt vì buồn ngủ, tôi đi ngủ và giấc ngủ này đã đưa tôi tới nhà em. Đoàn tàu dừng lại ở ga Thanh Hóa nhưng tôi không tỉnh giấc được để xuống tàu. Khi giật mình tỉnh dậy, tôi hỏi các hành khách xung quanh mới biết là đã qua ga tôi cần xuống. Tôi nhìn em tỏ ý trách móc tại sao không gọi tôi? Hiểu được thái độ của tôi, em lên tiếng:
- Lúc đấy em cũng đang ngủ say nên không biết! Mà chưa bao giờ đi tàu em lại ngủ say như thế!
Tôi bối rối không biết làm thế nào vì trời cũng đã tối rồi.
- Nam Định và Thanh Hóa cách nhau cũng không xa lắm, hay anh về nhà em luôn rồi sáng mai bắt xe về sớm!
Tôi không còn lựa chọn nào khác nên đành chấp nhận. Đến ga Nam Định, tôi và em cùng xuống, em có anh rễ chờ em ở sân ga đưa về, còn tôi phải bắt xe thồ. Nhà em ở vùng nông thôn cách thành phố 20 cây số. Đến nhà em, mọi người ngỡ ngàng vì sự có mặt của tôi.
- Đây là anh bạn đi cùng chuyến tàu nhưng không xuống được tàu nên con mời anh ấy về nhà, sáng mai anh sẽ về sớm!
Em lên tiếng giải thích với mọi người. Nhà em có ba chị em, chị đầu đã lấy chồng, em và cậu con trai cuối mới học lớp 7. Tuy mới đến nhà em nhưng tôi thấy mọi người thật gần gũi. Gia đình em dọn cơm mời tôi cùng ăn. Ăn cơm xong, em nấu nước cho tôi gọi đầu, cái lạnh mùa đông miền Bắc như cắt da cắt thịt nhưng trong lòng tôi vẫn thấy ấm áp. Mọi việc xong xuôi, em đưa tôi vào bếp ngồi sưởi cho ấm, nhà em đang nấu bánh trưng tết. Tôi và em ngồi nói chuyện, em lấy mấy củ khoai lang cho vào bếp nướng mời tôi ăn, khoai lang nướng làm cả miệng tôi và em đều đen xì, cả hai nhìn nhau và cười. Khuôn mặt của em chiếu qua bếp lửa hồng càng thêm rạng ngời. Thỉnh thoảng em lại soi đèn pin cho tôi ra giếng lấy nước đổ thêm vào nồi bánh trưng. Lúc này mùi gạo nếp và nhân của bánh trưng bốc lên thật thơm, mùi của hương vị ngày tết càng làm tôi nóng ruột muốn về nhà.
- Anh cố tình ngủ quên trên tàu để được về nhà em phải không?
Em hỏi chọc tôi.
- Sao em lại nói vậy? Nhưng dù sao đây cũng là một kỷ niệm đáng nhớ!
- Anh không phải lo đâu! Cạnh nhà em có xe chạy tuyến Nam Định - Nghệ An nên sáng mai anh về không có gì khó khăn cả!
Dù mới gặp nhau nhưng tôi và em đã có những cảm giác thật khác lạ. Đã sắp sang canh một, tôi muốn ngồi với em lâu thêm nữa kể cả đến sáng cũng được nhưng vì là một người lạ trong gia đình nên tôi không muốn mọi người có những ý nghĩ không hay về tôi. Tôi vào đi ngủ với bố em, bác vẫn nằm chờ tôi mà chưa ngủ. Tôi và bác đã nói chuyện khá lâu, bác là người thông tường trong nhiều lĩnh vực. Qua nói chuyện với bác cho tôi thấy: Một người suốt ngày làm nông nghiệp trong cuộc sống đời thường nhưng trong bác có một tri thức mà tôi rất khâm phục. Sáng sớm bác gọi tôi dậy và chuẩn bị về, cũng may là nhà xe gần nhà em nên chỉ cần đi bộ vài phút là đến.
- Xe ngày tết đi sớm lắm nên không kịp dậy nấu ăn sáng được! Thôi thì nông thôn có gì ăn nấy cháu nha! Cháu cầm lên xe ăn cho đỡ đói! Tết có thời gian thì đến nhà bác chơi!
Mẹ em nói và đưa cho tôi một nắm cơm nếp lạc. Tôi vui vẻ cầm và trong lòng rất cảm động về sự chân thật của người nông thôn. Em đưa tôi đến nhà xe khi trời vẫn chưa sáng rõ, tiếng côn trùng vẫn còn kêu rả rích và đâu đó những chú gà trống đang cất tiếng gáy báo hiệu một ngày mới. Khi tạm biệt, e không quên mời tôi tết đến nhà em chơi. Tôi hứa với em sẽ đến và trong tôi luôn tự bảo phải có trách nhiệm với lời hứa của mình.
Ngày tết, tôi đến nhà em. Ngày tết quê em thật vui, người đi lại nhộn nhịp hơn cả thành phố nơi tôi sống, khuôn mặt ai cũng rạng rỡ. Em dắt tôi đi chơi.
- Con Uyên nó kín thật! Nó có người ấy rồi mà không cho ai biết cả!
Câu nói của người bạn em làm cả em và tôi khó xử vì không biết giải thích thế nào. Hết một ngày, tôi chào gia đình em về lại gia đình tôi và hẹn gặp lại em ở Miền đất lạnh yêu dấu. Tôi rất ngại đi xa nhưng lần này đi xe máy hơn 100 cây số dưới cái lạnh buốt giá nhưng tôi vẫn thấy gần.
Xong tết, em vào Đà Lạt trước tôi. Khi tôi vào đã tìm gặp em. Đà Lạt vẫn còn những dư vị của ngày xuân với ong bướm bay đầy trời. Chúng tôi lại có dịp gần nhau, tình cảm của tôi và em bắt đầu chớm nở. "Cuộc đời ơi! sao có lắm lạ kỳ, có những tháng năm dài trong cuộc sống mà ta không cảm nhận được gì, nhưng chỉ một lần gặp thôi làm ta nhớ mãi không quên". Câu nói của một người bạn tôi đã đúng với tôi và em trong hoàn cảnh này. Tình yêu đã đến với chúng tôi mà cả hai không thể giải thích được. Tôi và em đã dành cho nhau tình yêu chân tình và mặn nồng và dường như cả hai không thể sống nếu thiếu nhau. Cả hai chúng tôi đã có những quảng thời gian yêu nhau đẹp như một câu chuyện cổ tích mà không mỹ từ nào có thể diễn tả được. Tôi và em đã có những ngày tháng bên nhau không thể nào quên với đầy ắp những kỷ niệm đẹp trong tình yêu. Tình yêu của chúng tôi đã bay lên, tan quyện vào đất trời Đà Lạt ngào ngạt hương hoa.
Rồi đông qua xuân tới, thấm thoát đó mà đã đến ngày em ra trường và chuẩn bị đi làm. Ngày em xuống Sài Gòn làm việc, tôi và em đã thức trắng đêm cùng nhau, em khóc suốt đêm và những giọt nước mắt của em làm tôi không thể cầm lòng được để rồi những giọt lệ của tôi cũng lăn trên má từ khi nào mà tôi không biết. Chúng tôi đã thề với nhau sẽ trọn đời trọn kiếp bên nhau.
Em xuống Sài Gòn đầy nắng, gửi lại tôi những cơn mưa rả rích và u buồn của đất trời Đà Lạt, gửi cả vào những con đường, ngõ phố, lời yêu thương, hẹn thề son sắt. Một thời gian sau tôi cũng chuyển xuống làm việc ở Nha Trang. Dù cách xa nhau nhưng tình yêu của chúng tôi không phai nhòa theo thời gian. Tết năm nay tôi và em cùng về hai gia đình xin phép kết hôn để thành vợ thành chồng. Vậy là thành quả tình yêu của chúng tôi sắp đến ngày đơm hoa kết trái. Đó là một tình yêu thật đẹp và vẹn toàn như một huyền thoại. Để kỷ niệm tình yêu của hai đứa, chúng tôi quyết định sẽ đi tàu từ Đà Lạt về, em sẽ từ Sài Gòn lên còn tôi sẽ từ Nha Trang lên. Cúng tôi bắt đầu cuộc hành trình từ sân ga Đà Lạt với bao cảm xúc dạt dào hiện về từ quá khứ, vì cũng từ chuyến tàu này năm ấy chúng tôi đã mãi mãi có nhau.
Lê Khắc Niên.
THƯ MỜI
DỰ BUỔI RA MẮT TẬP TRUYỆN NGẮN
"CAO NGUYÊN MÊNH MÔNG"
CỦA LÊ CÔNG
&&&
Hội Bloggers LÂM ĐỒNG- ĐÀ LẠT
Câu lạc bộ Sáng tác Trẻ Đà Lạt
Thư viện Tỉnh Lâm Đồng
Tập Truyện ngắn "CAO NGUYÊN MÊNH MÔNG"của Bloggers Lê Công được in bởi Nxb Hội Nhà Văn phát hành từ 25.11.2009.
Chúng tôi trân trọng kính mời các Bloggers, các cựu Hội viên Sáng tác Trẻ, các bạn yêu văn học, các nhà báo viết, báo hình, báo nói... tới dự buổi giới thiệu, phát hành tập
"CAO NGUYÊN MÊNH MÔNG"và giao lưu với tác giả .
Dẫn chương trình: nhà báo nhạc sĩ Khắc Dũng
DỰ BUỔI RA MẮT TẬP TRUYỆN NGẮN
"CAO NGUYÊN MÊNH MÔNG"
CỦA LÊ CÔNG
&&&
Hội Bloggers LÂM ĐỒNG- ĐÀ LẠT
Câu lạc bộ Sáng tác Trẻ Đà Lạt
Thư viện Tỉnh Lâm Đồng
Tập Truyện ngắn "CAO NGUYÊN MÊNH MÔNG"của Bloggers Lê Công được in bởi Nxb Hội Nhà Văn phát hành từ 25.11.2009.
Chúng tôi trân trọng kính mời các Bloggers, các cựu Hội viên Sáng tác Trẻ, các bạn yêu văn học, các nhà báo viết, báo hình, báo nói... tới dự buổi giới thiệu, phát hành tập
"CAO NGUYÊN MÊNH MÔNG"và giao lưu với tác giả .
Dẫn chương trình: nhà báo nhạc sĩ Khắc Dũng
Thời gian: 14h00 s Chiều thứ 7, ngày 12.12.2009
Địa điểm: Hội Trường Thư viện Tỉnh Lâm Đồng
Địa chỉ 22-Trần Phú, Phường 3- Thành Phố Đà Lạt
Hân hạnh được tiếp đón!
TRANG PHƯƠNG
MẶT TRỜI TÍM
Tôi có còn là tôi của thuở nhỏ
Mỗi buổi sáng nhìn mặt trời cháy đỏ
Vẫn vô tư vẫn niềm tin bình dị
Vẫn nụ cười không vương những âu lo?
Tôi hôm nay sao cứ mãi đi tìm
Mặt trời đỏ trong hoàng hôn thẫm tím?
Trong vô vọng vẫn vờ như không biết,
Vẫn cười buồn cho lệ chảy vào tim...
Tôi hôm nay nâng chén sầu uống mãi
Say nỗi buồn không tức nổi ngày mai!
Tôi hôm nay nâng chén sầu cô độc
Hỏi nhân gian hiểu mình được mấy ai???
Tôi ngày xưa chưa biết cười dấu lệ,
Chưa biết buồn, chưa say những cơn mê...
Tôi hôm nay biết mặt trời không đỏ,
Tím hồn tôi trên lối nhỏ quay về...!
Đà Lạt 12/03/2002
DẤU CHẤN HỎI
Vì sao anh lại đến
Để chông chênh một người?
Vì sao một nụ cười
Làm nỗi nhớ đầy vơi?
Có thể giữa cuộc đời
Em vô tình đánh mất
Một tình yêu rất thật
Em đã vội trao anh...
Dẫu tình yêu mong manh
Nhưng em không hối tiếc
Bởi vì em đã biết
Chỉ riêng mình yêu thôi!
Anh ở nơi xa xôi
Giữa dòng đời vội vã...
Và em - người xa lạ -
Bao giờ được gần anh?
Đà Lạt 21/10/2003
TƯƠNG TƯ
Có thể nào chỉ một thoáng gặp gỡ
Đã ngỡ ngàng nghe tim mình mộng mơ?
Em chợt biết từ buổi đầu gặp ấy
Ánh mắt người theo mãi về trong mơ...
Thế gian ơi tình yêu là gì nhỉ?
Đôi lần gặp rồi ôm mãi tình si...
Người không yêu sao em hoài hy vọng?
Để đêm về lệ buồn ướt rèm mi...
Như bến nước tương tư đợi bóng thuyền
Như hàng cây đợi cơn gió ngoài hiên
Em tương tư đêm ngày chờ anh đến
Dẫu không biết khi nào ta nên duyên.
Khi yêu thật chẳng cần người biết đến
Tình đơn phuơng nên tình mãi chênh vênh...
Tôi cầu chúc người sẽ gặp hạnh phúc!
Để mặc tôi thuyền tình trôi lênh đênh...
Đà Lạt 07/08/2003
XÔN XAO
Em đánh mất mùa hạ qua khung cửa
Hồn xôn xao trong lứa tuổi bình yên
Trái tim non vương những nỗi muộn phiền
Phượng không còn tha thiết cháy đỏ nữa
Tôi có còn là tôi của thuở nhỏ
DẤU CHẤN HỎI
Vì sao anh lại đến
TƯƠNG TƯ
Có thể nào chỉ một thoáng gặp gỡ
Lòng em vỡ khi nghe những giọt mưa
Đang tê buốt bên ngoài thềm mộng tưởng
Rồi hạ đi, thu về, gió phong sương
Ôi chiếc lá theo mùa thu phai dấu
Có còn xanh những mộng ước ban đầu?
Anh đã đến không phải là mưa gió
Mà gây bão hồn em thêm âu lo...
Em không muốn thêm một lần hy vọng
Thêm một lần trái tim lại long đong...
Em đánh mất mùa hạ qua khung cửa
Hồn xôn xao trong lứa tuổi bình yên!
HỒ NGUYỄN THIÊN ÂN
PHONG LINH
Truỵên ngắn
"Thiên Phong là tên anh - gió của trời", anh tự giới thiệu về tên của mình. Thực sự, anh đã làm tôi choáng trước cách khai báo về lí lịch bản thân mình, rất nhanh gọn và thẳng thắn.
Đó là lần đầu tiên tôi gặp anh ở lớp học ban đêm này. Tôi học 12 bổ túc, anh hơn tôi sáu tuổi và đang đi làm phụ xe. Sở dĩ tôi đi học ở đây vì tôi mong được thi đại học và trở thành một giáo viên tốt. Còn anh, "anh học để biết và để người ta không khinh mình". Tôi cũng chẳng ngờ anh lại tự trọng như vậy. "Làm cái nghề xe cộ mà, ai biết trước được điều gì. Bọn lái xe tư cách nhem nhuốc lắm". Ba mẹ tôi đã từng nhận xét như thế. Nhưng tôi lại cảm nhận ở anh một con người khác, một con người đàng hoàng. Anh chăm lắm, sáng đi phụ xe chở hàng lên Đà Lạt, chiều lại phụ xe đến mãi tối mịt mới về. Vậy mà anh chưa bỏ học buổi nào. những buổi học có anh, lớp trở lên sôi động. Anh hay cười, hay pha trò nhưng học lại rất nghiêm túc. Mọi người ai cũng quí anh. Tôi cũng vậy. Anh với tôi trở thành đôi bạn tự bao giờ chẳng hay. Chúng tôi hay cặp kè với nhau. Anh thường chỉ lại cho tôi những bài học mà tôi chưa hiểu. Chiều nào tôi cũng chờ anh ở lớp học. Vắng anh tôi bải hoải nhớ nhung.
Đi bên anh, tôi có cảm giác bình yên tràn về trong lòng. Nhưng cái dự cảm về anh, nó xa xôi thế nào ấy, cứ tràn ngập trong lòng tôi. Anh vẫn cứ đi về trên những miền đất lạ mà tôi chưa bao giờ đặt chân đến: Sài Gòn - Hà Nội - Nha Trang.Thoáng anh ở đây, lát sau lại biến mất. Anh cứ như ảo ảnh mà tôi có gữ nổi không? Tôi lo một ngày anh sẽ biến mất như những hạt bụi đường. Tôi lo. Tôi tự hỏi, nếu một ngày kia không có anh tôi se 4 ra sao? Có lẽ tôi đang yêu anh.
Sinh nhật lần thứ 22 của tôi lại đến. Tôi chưa bao giờ chờ đợi sinh nhật cả. Vậy mà sinh nhật này tôi lại có quà. Quà của anh, một cái phong linh. Anh bảo, phong là gió, linh là linh hồn. Phong linh là hồn của gió. Khi nào gió thổi qua nó sẽ kêu leng keng. Khi có chuyện buồn , em hãy thổi vào đây , anh sẽ về bên em.
Rồi anh lại ra đi. Chuyến xe hàng cuối năm đầy ắp, cồng kềnh bao nhiêu là thứ. Anh hẹn tôi sau chuyến hàng này, anh sẽ chuyển hẳn vào đây cùng mẹ, vừa tiện đi lại, vừa không bỏ học ban đêm. Vậy mà lần ấy anh đi
không bao giờ trở lại, chuyến hàng ấy gặp tai nạn. Tôi thảng thốt bàng hoàng, không tin nỏi vào tai mình nữa. "Anh bỏ tôi đi thật sao".
Tiếng phong linh kêu leng keng ngoài cửa. Gió thổi lùa vào tai tôi. Tôi nghe thiếng anh thì thầm bên tai, phong linh là hồn gió, phong linh là anh, leng keng leng keng.
H.N.T.A
THƯ GỬI MIỀN HẠNH PHÚC
Hôm nay Đà Lạt lại mưa như những ngày gần đây vẫn thế. Mưa Đà Lạt lây rây dịu dàng như mưa xuân miền Bắc quê mình, lm2 con đầy vơi thêm nỗi nhớ nhà. Con đã làm quen với Đà Lạt gần hai tháng, tập quen với một cuộc sống mới trong một vai trò rất mới: cô tân sinh viên sư phạm văn của Đại học Đà Lạt. Được trở thành cô giáo đã không là điều nằm ngoài ước mơ trong con nữa. Va6ỵ là con đã thực hiện được một nửa mong muốn của mình, và con sẽ phấn đấu thực hiện một nửa còn lại: học tốt để sau này trở thành đồng nghiệp giỏi của bố. Con biết, để hoàn thiện ước mơ, con phải sống xa gia đình, xa những người bạn thân. Thách thức này không phải là nhỏ đối với một con bé được nuông chiều từ thơ ấu. Nhưng con sẽ cố gắng quen với một nếp sống tự lập, con sẽ gắng hết sức, bố mẹ cứ tin ở con.
Đà Lạt nhỏ bé và xinh xắn với những hoa là hoa, ngay cả đất hoang cũng rực rỡ màu hoa dại. Đà Lạt rạng rỡ ngọt ngào với cái nắng màu mật ong vàng ruộm, mờ ảo sương giăng khi đêm về, quyến rũ với hồ Than Thở, thung lũng Tình Yêu, Lang Bian, thác Phren, Đà Lạt lịch sự trong lời ăn tiếng nói người với người, Đà Lạt rất dịu dàng...
Sống trong thành phố Cao Nguyên thơ mộng này mà con không sao đưa được mình ra ngoài nỗi nhớ. Nhìn cái gì cũng thấy nôn nao... Lần đầu tiên con hiểu thế nào là nỗi nhớ. Lần đầu tiên con thấy hết giá trị của những bữa cơm sum vầy có bố mẹ và chúng con. Lần đầu tiên con khóc nứa nở tủi thân khi không có bố mẹ bên con lúc con ốm... có rất nhiều "lần đầu tiên" mới mẻ đến với con. Con nhớ lắm những buổi chờ cơm bố. Khi xưa, ba mẹ con con chờ cơm bố có khi đến 12 giờ trưa hoặc tám chín giờ tối. Cũng đôi lúc cả nhà hơi khó hciu5 trước những lần đợi ngày ngày. Có đôi khi con không thích những việc như lấy rót rượu, hái rau thơm, lấy khăn lau miệng, pha nước, mời tăm... bố. Nhưng đó chỉ là những cảm giác thoáng qua, nhất là giờ đây không có bố ở gần mà chờ đợi, mà giúp bố những điều nho nhỏ trong mỗi bửa ăn. Con chợt nhận ra rằng những điều nho nhỏ ấy thật là hạnh phúc. Khi con gọi được tên hạnh phúc thì con đã cách xa gia đình hơn ngàn cây số. Gia đình là sự ghép lại những mảnh hạnh phúc ấy , bố mẹ nhỉ!
Ơ tận Đà Lạt xa xôi, con mới hiểu hết những yêu thương của người thân, con thèm có sự chăm chút của mẹ bên giường khi con ốm như ngày xưa. Đã có lúc con vô tình lướt qua hạnh phúc của chính mình mà con không biết. Nhưng bố mẹ ạ, con đang xây cho mình một gia đình mới, gia đình của những sinh viên nhà trọ. Chúng con sẽ gây dựng cho gia đình này những niềm vui, những sẽ chia, những hạnh phúc giản dị đáng quí như bạn con từng có.
Cuộc sống sinh vie6n mới mẻ và nhiều phức tạp, con biết mình sẽ gặp khó khăn nhiều lắm, môi trường mới, cuộc sống mới sẽ dạy cho con những kinh nghiệm sống mới với sự động viên yêu thương của gia đình, bè bạn... con tin mình sẽ dần tìm được sự thích ứng.
Miền Bắc độ này đã chớm đông, cái lạnh quê mình làm người ta run rẩy, làm con rưng rưng nỗi nhớ. Đà Lạt cũng lạnh bố mẹ ạ, nhưng lạnh rất ngọt ngào. Mặc áo rét đi học con lại thì thầm: ở miền Bắc, mặc chừng này áo vẫn còn lạnh lắm! Con biết mùa đông này bố mẹ sẽ lạnh hơn, lạnh vì thiếu con gần gụi, lạnh vì mâm cơm ngày thường không đủ bốn người. Và con cũng thế...! Nhưng nhà mình sẽ gửi đến cho nhau những ấm áp của yêu thương, để hạnh phúc cứ cháy sang1 như khi nhà mình ríu ran bên nhau. Bất chợt có tiếng xe máy, con lại nhớ những lần ba mẹ con ngồi đoán tiếng xe máy bố đi làm về, bên mâm cơm đã nguội. Con sẽ cất những tháng ngày đẹp đẽ ấy, con sẽ ghi kí ức bằng những nụ cười.
Sẽ vẫn là như thế nhà mình nhé!
K.M
Bình thơ
TRI ÂM
Ngẩn ngơ múc nước giếng trời,
Tiếng reo như suối, bạn mời chưa lên.
Uống trà kẻ nhớ người quên,
Ra về chỉ nhớ cái tên uống trà.
Tuệ Giải
Đời người có nhiều niềm vui, lạc thú. Tao nhã có, tầm thường có, thậm chí thấp hèn cũng không ít. Chỉ cần qua một thú vui chơ cũng đủ để biết được tính cách, đánh giá được tư cách, nhân cách của một con người. Thanh cao, tao nhã vào bậc nhất trong các thú tiêu khiển trên đời có lẽ phải kể đến nghệ thuật thưởng trà. Ở Việt Nam ta, tuy chưa nâng lên được tầm tính ngưỡng thành đạo như ở Nhật Bản nhưng cái thú tiêu khiển lịch lãm này không phải là không có bề dày truyền thống, bề rộng quảng bá và bề sâu văn hóa của nó. Lạ thật! uống trà để giải khát thì gần như cả xã hội đều uống, uống theo kiểu "đại trà" mà!
Nhưng uống trà như một thú vui thanh cao, một nghệ thuật tinh tế thì trà lại rất kén người. Trà từ chối ngay từ đầu những kẻ phàm phu tục tử, những kẻ trọc phú thô bỉ, những kẻ tiểu nhân hèn hạ, những kẻ tà tâm, những kẻ lắm lời... những kẻ và những kẻ... Nói vậy xem ra người tao nhã trên đời này không phải là dễ kiếm và kẻ tri âm cũng không biết được mấy người? Nhưng nếu như đã có những giây phút thật thanh khiết lạ thường, được ngồi bên nhau bên một ấm trà ngon, trong một gian nhà tranh khiêm tốn bé nhỏ giản dị xa nơi ồn ào phố hội, trong ánh sáng mờ ảo của bạch lạp chập chờn, trong hương trầm thoát tục, cùng bằng hữu cố tri hay chỉ là mặc khách tao nhân lần đầu hội ngộ, dẫu chỉ dăm ba khuôn mặt khách trà cũng xem như ta đã gặp được tri âm rồi đó. Tuệ Giải đã tìm được tri âm bằng hữu và anh cũng là bạn tri âm của bao khách uống trà từ một cốc trà ngon, một lễ trà giản dị:
Ngẩn ngơ múc nước giếng trời,
Tiếng reo như suối, bạn mời chưa lên.
Uống trà kẻ nhớ người quên,
Ra về chỉ nhớ cái tên uống trà.
Ở đời hạnh phúc nhất là tìm được người tri âm tương ngộ bởi "bạn thân còn dễ kiếm, tri kỷ thật khó tìm". Vì vậy, đối đãi với người tri âm trước hết cốt ở tấm chân tình, ở cách thù tiếp, cách trao gởi chứ không phải ở vật gởi trao. Bài thơ nhỏ của Tuệ Giải đưa ta đến với thú uống trà, với cái hạnh phúc giản dị được đồng ẩm cùng tri âm bè bạn. Với cương vị là một người chủ lễ trà, nhân vật trữ tình đã thể hiện sự trân trọng khách trà bằng nhiều chi tiết rất ngộ nghĩnh chân thành, giản dị mà nên thơ. Trước hết đó là trạng thái tâm lý kỳ lạ:
"Ngẩn ngơ múc nước giếng trời"
Cái niềm vui được đồng ẩm cùng tri âm khiến người pha trà đãi bạn như rơi vào một trạng thái bâng khuâng vào ngẩn ra ngơ như của một người đang yêu vậy!
Đó không chỉ là cái tình quyến luyến giữa người với người mà chính là giữa người với trà đó! May mà anh ta chưa đánh rơi gầu xuống giếng!
Cũng như rượu ngon vậy, trà ngon cũng phải có bạn hiền. Mà để đãi bạn hiền một tách trà ngon thì cũng phải nhiều công phu lắm.
Bài thơ không kể ra đầy đủ như một trang tư liệu về nghệ thuật uống trà, mà chỉ cần láy vào một chi tiết "nước giếng trời". Trong gáo nước tự nhiên ấy có cả sự tinh khiết của đất trời, có cả sự trong sạch của tâm hồn con người, có sự tương giao giữa con người với tự nhiên thuần khiết và có cả sự sành điệu của người pha lẫn người uống. Tri âm là hiểu nhau dẫu chỉ bằng im lặng, tương tri mà hà tất phải bằng lời.
Trà khách tri âm trong bài thơ nhỏ này chắc chắn không phải là người đến từ xứ sở trà đạo và hoa anh đào mà đích thị là người Việt đi uống trà, không sai! Có thể khẳng định một cách tự tin và hóm hỉnh như vậy, vì câu thơ thứ hai hé lộ ra một nét tính cách rất thuần Việt là chuyện đi trễ, dù cho đã sớm nhận lời mời đến một lễ trà:
"Tiếng reo như suối, bạn mời chưa lên"
Nếu là một trà nhân Nhật Bản chắc chắn họ sẽ đến sớm hơn giờ hẹn trong thiếp mời, để còn im lặng ngắm trà thất và cách bài trí đơn sơ giản dị để tỏ long kính trọng người mời. Người Việt Nam ta vốn cứ vô tư hồn nhiên đi trễ, uống trà cũng không ngoại lệ mà! Nước cứ reo đi mà chờ đợi. Không sao, khi lòng ta thư thái dành cho trà, dành cho bạn trà thì cái nguyên tắc "Hòa-Kính-Thanh-Tịch" trong trà đạo của xứ Phù Tang kia cũng phải phiên phiến cho người Việt mình thôi!
Người Nhật xem nghệ thuật uống trà là một trường học lớn mà không có người tốt nghiệp. Người Việt mình không nghiêm nhặt và trang trọng đến thế, chỉ cần có những giây phút tĩnh tâm thư giãn thật thanh khiết là quý lắm rồi. Cho nên phút sảng khoái tâm hồn qua, sau đó giang tay ra về mà đôi khi tên còn chưa biết, mặt đã lỡ quên mất rồi:
"Uống trà kẻ nhớ người quên"
Không sao! Không sao! Người Việt Nam mình hồn nhiên và dung dị lắm! Có duyên gặp nhau qua một tuần trà cũng đã là may mắn lắm rồi giữa đường đời xuôi ngược, họa phúc khôn lường, dâu bể đa đoan, sao dời vật đổi... phải không?
Có khi nào để kết thúc một tuần trà, bạn nhai và nuốt luôn cái lá trà xanh cùng ngụm trà cuối cùng để nghe trong miệng mình thanh khiết ngọt ngào đắng chát thơm say tương hợp mọi hương và vị của trà? Vậy thì hãy đọc ngay câu thơ cuối cùng, cái câu thơ 8 chữ của một bài lục bát pha tứ tuyệt này đi, bạn sẽ có cái cảm giác thú vị đó ngay lập tức vì đó là một câu kết đẹp đến bất ngờ:
"Ra về chỉ nhớ cái tên uống trà".
Hà! Tuyệt quá! Thì ra tri âm không nhất thiết phải là "tri" thật cụ thể một cái tên, một gương mặt, một giọng nói, một nụ cười hay cả một con người. Tất cả những phương diện làm nên hình hài của một tri âm đó, trong thú uống trà hội tụ hết vào trong một hình ảnh thật hóm hỉnh, hồn nhiên và cũng thật gần gũi thân tình: "Cái tên uống trà"! Vừa khẳng định lại vừa phiếm chỉ hình ảnh tên uống trà kia là nơi kết tụ lại tất cả tinh túy của lễ trà kiểu Việt. Hắn là chất trà, vị trà, hương trà, hồn trà và nghi lễ trà đó! Cho nên hắn không là một ai cụ thể cả! Hắn là trà chủ cũng là trà khách, hắn là trà sư cũng là trà sinh, hắn là bạn mà cũng là tôi đó. Nói tóm lại, hắn là cái Đẹp của thú trà thanh cao thuần Việt!
Uống trà đi, hỡi người tri âm tri kỷ! để khi ra về lòng nhẹ thênh thang, quên hết mọi ưu phiền thế sự, mà chỉ còn mãi nhớ "CÁI TÊN UỐNG TRÀ".
Nguyễn Hoàng
- 42 Phan bội châu , Bảo Lộc , Lâm Đồng
1. Dạ khúc mưa
anh đoán giờ này
đêm đang mưa bên ấy
nên bên này
thoang thoảng gió heo may
anh đoán hoa quỳnh
hiên nhà em nở
nên bên này anh
chợt tỉnh chợt say
đêm nay bên ấy mưa ru em ngủ
hương hoa làm mây em gối tựa đầu
mưa kể em nghe một chuyện tình nho nhỏ
như tự kiếp nào hoa và lá yêu nhau
anh uống gì đâu mà lại say em nhỉ
hay tại đàn khuya nhỏ giọt rất xa
hay nước mắt anh làm chuyện mình tan vỡ
nên đám quỳnh kia trắng xóa cả đêm mưa
từ đấy anh đặt tên anh là dạ khúc
một kiếp làm thơ ca tụng mãi tình hờ
từ đấy tên anh là nước mắt
chảy ngược trong hồn ướt đẫm cả ước mơ
anh trở về đây quán nhỏ Thanh Đa
sông vẫn sông xưa đã lở cả đôi bờ
sóng quấn chân anh nhìn anh như vẫn nhớ
đã có một thời ...
tình ta đã ...
thiết tha
đã có một thời ...
hình như là ... lâu lắm ...
nên được gọi tên
là dạ khúc mưa ...
mưa ...
4-2006
Truyện ngắn của Lê Công
Tháng sáu, trời tối như mực. Vào khoảng nửa đêm, sau hành động, thằng bé không trở về giường ngủ tiếp, mà đi ra ngoài sân. Tháng sáu vốn là mùa mưa. Thằng bé mười hai tuổi tưởng mình đã thành người lớn. "Thế là ông Thìn đã cút đi rồi!" - Thằng bé cảm thấy nhẹ nhõm. Nhưng tại sao mẹ lại im lặng không nói gì cả nhỉ?!
Chập tối, cậu ngủ say. Tỉnh dậy cậu nghe tiếng rì rầm ở giường mẹ. Ai vậy nhỉ? Nhà mình neo người lắm. Ông bà nội, ngoại mất đã lâu. Riêng ra đây chỉ có ba mẹ con, con Lan mất năm ngoái. Hơn hai năm rồi ba không về phép. Hay là ba về lúc cậu ngủ quên . Cậu vểnh tai lên nghe ngóng. Không phải tiếng ba, tiếng của một người đàn ông lạ lắm. Chẳng hiểu ai sai khiến, cậu bé đi vào nhà bếp lấy con dao rựa. "Nhưng mình làm được gì đây?". Cậu thả cây dao xuống mặt nền xi măng "choang".
EM VÀ SƯƠNG
Em như là làn sương
Vừa chớt đến, bỗng đâu tan biến
Anh là kẻ đi tìm
Bao năm ngậm ngãi
Buổi chiều hôm ấy gặp em
Với đôi mắt mù loà
Anh nào biết chợ trời thật giả
Em trinh trắng như làn sương sớm
Nhưng cũng mong manh biết nhường nào
Anh đành chịu suốt đời ngậm ngãi
Bởi vì em chỉ là làn sương...
Được tin có một con bé điên mặc một bộ đồ mỏng xộc xệch đang la hét đuổi một đứa bé trai. Gần đây vùng này cũng có nhiều cô gái điên tình lên đây tự tử. Thực hư thế nào chưa biết Ha Tang thấy cần phải cứu cô bé.
- Đừng chạy! Trời tối rồi, vào rừng cọp ăn thịt đấy! Ha Tang bảo cô bé.
Thấy cô gái vẫn còn chạy, Ha Tang gọi với:
- Cháu hãy coi chú như chú của cháu! Chuyện của cháu thế nào chú chưa rõ nhưng hãy về nhà chú đêm nay đã!
Cô gái không còn cách nào khác đã theo Ha Tang về nhà. Dân làng thấy vàng trên người cô nhiều, có người nghi là cô ăn cắp. Người Kơ Ho vốn ghét người ăn cắp nên họ bảo Ha Tang đừng chứa cô gái.
(Xem tiếp)
(Tiếp phần Bút ký Trên đỉnh sương mù)
2. Ka Sá Ha Tang -người tiều phu dưới chân núi, người đã gặp Lâm Hoà Lài
Ha Tang là một người đàn ông Kơ Ho khoảng bốn lăm tuổi, người tầm thước, da ngăm đen, mắt sâu, nhìn rất quắc. Bấy giờ làm thống kê kiêm tổ trưởng chế biến lâm sản phụ của xã Đạ Sar, anh đang đi tìm cây gãy đổ để về làm trường học.

Vì bài viết để ở máy cơ quan nên chưa post tiếp được, mong bạn đọc ráng chờ giúp nhé! Thật cảm phiền...
TRÊN ĐỈNH MÙ SƯƠNG
Bút ký của Lê Công
1. Một cô bé bị lạc vào rừng
Năm mười hai tháng, ở đâu có bão là Đạ Sar mưa dầm dề. Đỉnh Lang Bian bốn mùa mây phủ, chỉ những ngày nắng mới ló dạng hai đỉnh núi như ngực trần của cô gái Kơ Ho. Những lúc ấy mây trắng bồng bềnh sà xuống làm cho vẻ đẹp của núi rừng càng thêm huyền hoặc.
Nhiều người ở Đà Lạt còn nhớ câu chuyện cô bé Lâm Hoa Lài bị lạc trên đỉnh Lang Bian 1993. Hôm Liên hoan Búp sen hồng, Bí thư thành đoàn Đà Lạt hỏi Phó bí thư Huyện đoàn Lạc Dương còn nhớ chuyện Lâm Hoa Lài không? Tôi đã đến nhà anh Công, Phó bí thư huyện đoàn Lạc Dương để nghe anh kể lại:
Năm đó cũng vào dịp hè, Hội thanh niên quận Mười một, thành phố Hồ Chí Minh lên tham quan và giao lưu với thanh niên Đà Lạt. Lâm Hoa Lài là cô bé mười sáu tuổi, xinh đẹp, con một gia đình người Hoa giàu có. Bố mẹ cô không cho cô đi theo đoàn nhưng nhờ Chủ tịch Hội thanh niên Quận bảo lãnh, cô mới được đi. Sau khi giao lưu ở Đà Lạt, đoàn tổ chức leo núi Lang Bian. Leo được hai phần ba quãng đường, Lài thấm mệt và không còn muốn đi tiếp. Nghỉ lại một lúc, cô rủ ba người bạn nữa đi xuống núi. Đi một đoạn cô lại nghỉ mệt và cuối cùng thì cô để các bạn đi trước. Đi một mình đến ngã ba, Lài không xác định được đường về mà theo linh tính cứ chọn một con đường. Trưởng đoàn được Lài và ba bạn xin phép thì yên tâm để họ về trước còn đoàn tiếp tục vui vẻ cho đến chiều. Về đến chân núi không thấy Lài, trưởng đoàn đã cho đi tìm nhưng biệt vô âm tín.
(Xem tiếp)
Thiên Lý (Vietnam)! (Xem tiếp)


NẮNG HẢI PHÒNG
Anh đi giữa nắng Hải Phòng
Gặp em bên giếng nước trong..."giặt đồ"
Mởn mơ hai trái đào tơ
Vô tình em để phởn phơ ra ngoài...
*
Anh đi nắng đổ mồ hôi
Nước trong cũng muốn, gió trời cũng ham...Làm tại Hải Phòng
Post tại Đà Lạt 2008
(Xem tiếp)
lecongdalat | 26 November, 2008 11:20Hôm nay Lê Công gặp một người đẹp, liền tiếp cận:
- Xin lỗi bạn tên gì?
- Dạ, em là Phạm Thị Thắm!
- Thắm quê ở đâu?
- Dạ em sinh ra ở Đức Thọ-Hà Tĩnh
- Hiện em làm gì?
- Em là sinh viên năm thứ 4, Khoa Đông phương học - DHDL
- Tại sao Thắm chọn số điện thoại có số 87 ở cuối?
- Dạ em sinh năm 1987 nên đó là năm sinh của em.
- Em mới 20 tuổi! Hình như vừa rồi em có dự thi Miss Đà Lạt 2008?
- Dạ em có dự thi, nhưng chưa kịp luyện tập gì cả.
- Em đạt vương miện "Hoa khôi áo dài phải không?
- Dạ!
... Còn nhiều chuyện Thắm kể rất vui...để "bật mí" sau. LC xin giới thiệu vài bức ảnh của Thắm tại cuộc thi.Thắm tại cuộc thi. (Xem tiếp)
lecongdalat | 25 November, 2008 20:26MÁU TRẮNG
Truyện ngắn của Lê Công
Rời vòng tay của cô tình nhân hai mươi tuổi, Nhẫn đi vào buồng tắm hơi. Bất chợt tấm gương ốp trên tường phản chiếu gương mặt ông. Đấy mà là ta ư?! Sao tóc ta lại bạc nhanh thế? Ông nhẫm tính: Bốn mươi... Năm mươi... Sáu mươi haí! Ta mà đã sáu mươi hai tuổi rồi? Thời gian sao trôi nhanh thế? Cuối cùng thì ta cũng đã hưởng trọn tuổi trời cho.
lecongdalat | 25 November, 2008 06:28Tuầnmới xin giới thiệu một số tranh của Họa sĩ Đà Lạt
(Xem tiếp)
lecongdalat | 24 November, 2008 09:50TÌNH HÀ NỘI - ĐÀ LẠT
Gặp em giữa đất Thăng Long
Tình yêu thức dậy trong lòng em ơi!...
Chia tay về lại xa xôi
Để anh thương nhớ, đứng ngồi chẳng yên...
*
Em về với xứ Đào Nguyên
Hương anh đào vẫn còn vương chốn này.
(Xem tiếp)
lecongdalat | 23 November, 2008 21:17Trong 2 ngày 22-23/11/2008 tại một cánh rừng nguyên sinh thuộc Đạ Huai- Lâm Đồng đã diễn ra Lễ hội Văn hóa cồng chiêng Lâm Đồng năm 2008 với chủ đề "Âm vang đại ngàn". Lê Công xin giới thiệu một vài hình ảnh:
Rước đuốc vào Lễ hội
(Xem tiếp)
lecongdalat | 23 November, 2008 15:13VỪA QUA GIỚI MỸ THUẬT LÂM ĐỒNG ĐÃ TỔ CHỨC TRIỂN LÃM MỸ THUẬT LÂM ĐỒNG 2008. LÊ CÔNG MỚI LÊN ĐƯỢC TRANG NÀY. CÁC TRANH KHÁC SẼ POST TIẾP...
(Xem tiếp)
lecongdalat | 21 November, 2008 20:39Trong 2 ngày tới Lê Công phải đi dự Lễ hội Cồng chiêng Đạhoai - vì vậy post truyện ngắn này coi như món quà thư giản vào 2 ngày nghỉ!ĐÀN BÀ
Truyện ngắn của Lê CôngDạo ấy vợ tôi mới sinh đứa con đầu lòng. Tôi là cậu con trai mới bước vào làm bố. Vợ tôi sinh ở bệnh viện cách nhà chừng mười cây số. Bạn sẽ không tưởng tượng được hoàn cảnh của chúng tôi lúc bấy giờ đâu. Không có mẹ vợ, mẹ chồng, cũng chẳng có em chồng, em vợ. Họ ở xa. Tôi là một kẻ thư sinh từ lúc lớn lên cho tới lúc làm bố chưa hề phải làm gì động chân động tay. Tôi lười đến mức hồi sinh viên, tuy nghèo nhưng quần áo cũng phải đem thuê giặt ủi. Từ khi lấy vợ thì khoẻ rồi. Cô ấy cơm nước, giặt giũ cho hết.
Trước hôm lên bệnh viện, vợ tôi cũng đã tỏ ra lo lắng. (Xem tiếp)
lecongdalat | 21 November, 2008 18:10Sau khi kết thúc cuộc thi Miss Đà Lạt, Lê Công đã gặp Ngọc Trúc - miss- Dalat 2008. Không ngờ Trúc là học sinh trường chuyên Thăng Long. Xin giới thiệu vài bức ảnh Ngọc Trúc ở trường
*Ngọc Trúc - Thứ 2 bên trái (Xem tiếp)
lecongdalat | 19 November, 2008 12:46LÊ CÔNG
KHÔNG ĐỀ
Mắt em xinh quá là xinh
Ngước nhìn để trái tim anh rụng rời...
Đã đi khắp chốn cùng nơi
Về đây bỗng chết trong đôi mắt huyền...Làm tại Hải Phòng
post tại Dalat 2008
lecongdalat | 17 November, 2008 10:28MISS DALAT 2008
Vừa qua Tại Đại học Đà Lạt đã có cuộc thi Duyên dáng giảng đường-"Mis Đà Lạt". Gần 100 thí sinh dự thi. Ngọc Trúc - cô bé người Đà Lạt ,18 tuổi, năm thứ nhất - Đại học Đà Lạt đã đạt vương miện: Miss Đà Lạt -2008. Tác giả xin giới thiệu vài hình ảnh về Ngọc Trúc.
(Xem tiếp)
lecongdalat | 15 November, 2008 15:22TÔM NÚI
Truyện ngắn của Lê Công
Anh tên là Lương, còn gọi là Lương trung uý. Xuất ngũ về đi học với cấp bậc này. Ra trường vào Đà Lạt, chiến trường xưa công tác. Vẫn ăn cơm tập thể nằm giường cá nhân. Gần đây anh có người yêu sắp cưới. "Chà! Mèo mù vớ được cá rán. Cô Sinh đúng là bông hoa rừng". Nhiều người mừng cho anh.
lecongdalat | 12 November, 2008 12:34RÉT LỘC
Truyện ngắn"Đã đến kỳ rét lộc rét đài rồi đó!", lời mẹ nói lúc Thoại còn nhỏ nhưng cứ mỗi độ xuân về lại văng vẳng bên tai nó. Mẹ như chiếc máy báo thời tiết. Hễ có gió mùa đông-bắc là bao giờ nhà cũng chất đầy gốc tre, gốc xoan khô, chẻ nhăm nhít cong queo. Những việc ấy mẹ giao cho Thoại làm hết. Nó người nhỏ thó,"bé hạt tiêu" như chúng bạn thường trêu chọc. Ở quê Thoại, tết đến trời lạnh. Buổi sáng sương buốt cả hai bàn tay. Buổi tối càng lạnh hơn. Thường thì Thoại ngủ một mình trên tấm phản đặt ở gian nhà ngoài. những khi lạnh quá, nó mới chui vào ngủ với mấy đứa em. Chúng co quắp, quặp chặt vào nhau cho đỡ rét.
Sáng nào cũng vậy, hễ sương tan là Thoại chạy ra đường lượm củi khô, nhờ tối hôm trước gió thổi gãy xuống. Cái thời rút trộm bờ rào làm củi đã qua rồi. Bây giờ người ta raò bằng dây thép gai. Hoá ra củi đuốc cho người nghèo còn khó hơn điện đóm cho người giàu. Sự đói khổ chưa bao giờ làm Thoại than phiền, nhưng sự bất hạnh đã làm nó nhụt chí.
Chẳng hiểu số phận thế nào mà nhà Thoại lại gặp quá nhiều bất hạnh. Đứa em gái bốn tuổi của Thọai đẹp như tiên sa bỗng ngã lăn ra chết . Vài giờ trước khi chết, em nó vui vẻ lắm. Ấy là cha Thoại gửi về chiếc váy ba tầng. Cái Huân, em nó mặc vào, xoay một cái, chiếc váy mở ra tròn xoe như công múa. Thế mà nó ra đi thật rồí! Thoại sờ vào người em nó. Em nó cứng như cành củi khô và lạnh hơn sương buổi sớm. Ong ngoại tháo tấm ván bức đóng hòm cho em nó. Ván ngắn thành ra bỏ không vừa, lọt chân thì thừa đầu, mà lọt đầu thì thừa chân. Cuối cùng ngoại phải bẻ cong chân em nó, cố nhét cho vào để mà đậy nắp hòm. " Em sống lành lặn, mà chết thành khuỳnh Huân ơí!" Nó than thầm. (Xem tiếp)
lecongdalat | 09 November, 2008 11:11NÀNG Ở ĐÓ
Nàng ở đó làm sao mà im tiếng
Cho lòng ta chờ đợi mãi thế này
Buổi gặp nàng như ngọn gió heo may
Rồi lặng lẽ, nàng đi không tiếng nói.
Nàng ở đó cho lòng ai bối rối
Áo của nàng màu xanh của tin yêu
Đôi mắt nàng sáng đẹp biết bao nhiêu
Nàng ở đó sao tôi không giám ngắm
Nàng ở đó cho hồn tôi say đắm
Ánh mắt buồn mơ mộng những xa xăm
Chân bước đi, lòng rũ rượi âm thầm
Bao yêu mến chất đầy trong nhung nhớ
Nàng ở đó sao thời gian trăn trở
Tháng ngày đi nối tiếp, tháng ngày đi
Không gian im như thể chẳng có gì
Hồn diệu vợi bóng dáng nàng sắc thắm
Nàng ở đó sao tôi không dám đến
Cứ ngồi im mắt dính với hàng cây
Khi bình minh đã nhảy nhót reo cười
Hồn chợt tỉnh, mắt bơ phờ ngơ ngác...
Nàng ở đó, nàng ơi nàng có biết
Có một người đang khắc khoải con tim
Có một người buộc phải sống trong im
Khi tình ái đã dâng thành ngọn sóng.Post tại Dalat 9/11/08
Lê Công (Xem tiếp)
Powered by Vnweblogs

Vốn là học sinh chuyên toán ở phổ thông, lại theo học vật lý Đại học tổng hợp Hà Nội, rồi làm kỹ sư an toàn phóng xạ ở Viện Hạt Nhân Đà Lạt. Yêu văn học, Lê Công sáng tác thơ văn như một nghề tay trái. Thế rồi không cưỡng nổi sự đam mê, anh theo học Trường viết văn Nguyễn Du khóa V, và rồi từ năm 2004 chuyển hẳn về công tác ở Hội VH-NT tỉnh Lâm Đồng. Gia đình, người thân, bạn bè, đồng nghiệp cùng những nguyên mẫu bắt gặp trong đời sống, những chuyến công tác, đi thực tế, hoặc nghe kể lại lần lượt đi vào trang văn của anh. "Đà Lạt mùa phượng tím", truyện dài (1992). "Thung lũng trắng", tập truyện ngắn (1997). "Qui luật nghiệt ngã", tiểu thuyết (1998). "Góc rừng ba biên giới", tập bút ký (2002). "Cõi linh", tập truyện ngắn (2004). Và gần đây nhất, cuối năm 2009 là 

Bản in










Truyện ngắn của Lê Công